ĐỀ THI THỬ LỚP 9 HỌC KỲ 2

 - Người đăng bài viết: Thu Trang  - Chuyên mục :  Đã xem: 314 

ĐỀ THI THỬ LỚP 9 HỌC KỲ 2

 

ĐỀ THI THỬ LỚP 9 HỌC KỲ 2

Bài 1:

Một loạt đạn súng lớn văng vẳng dội đến ầm ĩ trên ngọn cây. Rồi

loạt thứ hai...Việt ngóc dậy. Rõ ràng không phải tiếng pháo lễnh lãng của

giặc. Đó là những tiếng nổ quen thuộc, gom vào một chỗ, lớn nhỏ không

đều, chen vào đó là những dây súng nổ vô hồi vô tận. Súng lớn và súng

nhỏ quyện vào nhau như tiếng mõ và tiếng trống đình đám dậy trời dậy

đất hồi Đồng khởi. Đúng súng của ta rồi! Việt muốn reo lên. Anh Tánh

chắc ở đó, đơn vị mình ở đó. Chà, nổ dữ, phải chuẩn bị lựu đạn xung

phong thôi! Đó, lại tiếng hụp hùm...chắc là một xe bọc thép vừa bị ta bắn

cháy. Tiếng súng nghe thân thiết và vui lạ. Những khuôn mặt anh em mình

lại hiện ra...Cái cằm nhọn hoắt ra của anh Tánh, nụ cười và cái nheo mắt

của anh Công mỗi lần anh động viên Việt tiến lên...Việt vẫn còn đây,

nguyên tại vị trí này, đạn đã lên nòng, ngón cái còn lại vẫn sẵn sàng nổ

súng. Các anh chờ Việt một chút. Tiếng máy bay vẫn gầm rú hỗn loạn trên

cao, nhưng mặc xác chúng. Kèn xung phong của chúng ta đã nổi lên. Lựu

đạn ta đang nổ rộ...

                                          (Trích Những đứa con trong gia đình – Nguyễn Thi)

1. Đoạn văn trên được viết theo phương thức nào là chính?

2.Nội dung chủ yếu của đoạn văn bản là gì ?

3.Xác định phép tu từ so sánh trong văn bản. Nêu hiệu quả nghệ thuật của

phép tu từ đó ?

4. Tại sao Tiếng súng nghe thân thiết và vui lạ đối với nhân vật Việt ?

5.Từ văn bản, việt đoạn văn ngắn bày tỏ suy nghĩ về ý chí, nghị lực của

tuổi trẻ hôm nay

 

Bài 2:

Đám than đã vạc hẳn lửa. Mỵ không thổi cũng không đứng lên. Mỵ

nhớ lại đời mình. Mỵ tưởng tượng như có thể một lúc nào, biết đâu A Phủ

chẳng trốn được rồi, lúc đó bố con thống lý sẽ đổ là Mỵ đã cởi trói cho

nó, Mỵ liền phải trói thay vào đấy. Mỵ chết trên cái cọc ấy. Nghĩ thế,

nhưng làm sao Mỵ cũng không thấy sợ...Trong nhà tối bưng, Mỵ rón rén

bước lại, A Phủ vẫn nhắm mắt. Nhưng Mỵ tưởng như A Phủ biết có người

bước lại... Mỵ rút con dao nhỏ cắt lúa, cắt nút dây mây. A Phủ thở phè

từng hơi, như rắn thở, không biết mê hay tỉnh.Lần lần, đến lúc gỡ được

hết dây trói ở  người A Phủ thì Mỵ cũng hốt hoảng. Mỵ chỉ thì thào được

một tiếng "Đi đi..." rồi   Mỵ nghẹn lại. A Phủ khuỵu xuống không bước nổi. Nhưng trước cái chết có thể đến nơi ngay, A Phủ lại quật sức vùng lên, chạy.Mỵ đứng lặng trong bóng tối.Trời tối lắm. Mỵ vẫn băng đi. Mỵ đuổi kịp A Phủ, đã lăn, chạy xuống tới lưng dốc.

(Trích Vợ chồng A Phủ- Tô Hoài)

1/ Đoạn văn trên được viết theo phương thức nào là chính?

2/Nội dung chủ yếu của đoạn văn bản là gì ?

3/ Các từ láy được gạch chân: rón rén, hốt hoảng, thì thào đạt hiệu quả

nghệ thuật  như thế nào khi diễn tả quá trình Mị cởi trói cho A Phủ ?

4/ Xác định ý nghĩa nghệ thuật của hình ảnh cái cọc và dây mây trong văn

bản ?

5/Tại sao câu văn Mỵ đứng lặng trong bóng tối. được tách thành một dòng

riêng?

6/Từ văn bản, viết một đoạn văn bày tỏ suy nghĩ về tình yêu thương con

người của tuổi trẻ hôm nay.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  Ẩn/Hiện ý kiến

Mã chống spam   

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

Thăm dò ý kiến

Bạn muốn tổ chức thi thử vào lớp 10 khi nào?

Top